Kết quả tìm kiếm cho "làm bằng củi khô"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 537
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Lô Lô Chải thuộc xã Lũng Cú. Tất cả các hộ trong thôn đều là người dân tộc Lô Lô.
Trong nhiều gia đình hiện nay, điện thoại thông minh hay máy tính bảng đang dần trở thành 'người giữ trẻ' bất đắc dĩ.
Có những dòng chảy không chỉ mang phù sa, mang nước mát về tưới tắm đồng bằng mà còn mang theo những giấc mơ lớn của tiền nhân gửi lại cho hậu thế.
Công phu và cầu kỳ, mỗi chiếc áo dùng vận chuyển, bảo quản cồng chiêng không khác gì một tác phẩm đan lát được nghệ nhân dồn hết vào đó sự tài hoa. Và lạ lùng thay, những người giỏi nghề nhất đều tập trung ở làng Mít Jep.
Mỗi buổi sớm, khi tiếng loa truyền thanh vang lên giữa màn sương êm dịu, làng quê như bừng thức sau một đêm dài yên ả. Những bản tin về tình hình đất nước, về đời sống quân dân khắp mọi miền Tổ quốc hòa vào tiếng gà gáy, tiếng máy xay lúa, tiếng bước chân người đi chợ sớm... Tất cả tạo thành nhịp điệu thân thuộc, nhắc ta rằng Tổ quốc hiện diện trong từng hơi thở, nhịp sống bình dị.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Tết Việt có thể thay đổi hình thức, nhưng tinh thần “chúc nhau điều lành” vẫn còn đó. Một phong bao lì xì điện tử, nếu gửi đi bằng tấm lòng, vẫn có thể ấm áp như cái bắt tay đầu xuân.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Không phải ngẫu nhiên mà những con bò hay ngựa ngoan ngoãn vâng lời chủ. Để có được phản xạ này, chúng phải trải qua thời gian dài huấn luyện gian khổ, với sự kiên trì, đam mê của những tay nài...
Từng cái Tết trôi qua, những sợi tóc của ba của má bắt đầu chen nhau bạc. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn khôn. Dù không phải là ông này bà nọ nhưng cũng đã đủ tự lo cho bản thân mình. Mỗi người đều có công việc riêng ngồi phòng máy lạnh, không như ba má cả đời buôn gánh bán bưng.